Đã hết rồi! Chẳng còn nữa đâu anh
Chẳng còn nữa vụng về của ngày bé
Chẳng còn nữa những lần em trốn mẹ
Mải mê chơi – chân quên cả lối về.
Chẳng còn nữa trên mảnh đất u mê
Bóng dáng anh – người em yêu tha thiết
Em cứ nghĩ tình yêu là bất diệt
Nhưng có lẽ nó đã chết từ lâu.
Từ những khi mình em ôm nỗi sầu
Từ những khi bước chân anh đi lạc
Bỏ rơi em – đắm say bên người khác
Là em biết – chẳng còn nữa đâu anh!
Một ngày kia vết thương em đã lành
Mà nỡ sao anh lại còn bới khoét
Mà nỡ sao anh làm em tan nát
Không chỉ một lần mà cả đời em.
Anh đừng buồn – đừng cố mượn hơi men
Vì em biết – anh không hề nhu nhược
Say đi rồi – thay đổi được gì đâu
Hãy xem như em đã chết từ lâu.
Hãy xem em như em đã xem anh
Một bóng người – đã hoen mờ kí ức
Một bóng người – ngày xưa em thổn thức
Nhưng bây giờ – chẳng còn nữa đâu anh!
Cám ơn anh – vì những tấm chân thành
Tìm về em sau lần anh đổ vỡ
Đã hết rồi – em chẳng còn bỡ ngỡ
Về chi anh – khi em chẳng yêu anh.
Nhớ ngày xưa – hạnh phúc thật mong manh
Em góp nhặt từ bao nhiêu bão tố
Nát tim em – anh cố tình đạp đổ
Về chi anh – nước mắt đã khô rồi!
Về chi anh – những lời hứa đầu môi
Về chi anh – khi em đã quên rồi
Về chi anh – đừng làm em tan nát
Về chi anh – chẳng còn nữa đâu anh!
*Tử Huyên vô cảm*

